GIỌT ĐẮNG CHIỀU MƯA
-Võ Minh Tâm-
NGÂM THƠ
Bơ vơ đất khách quê người,
Mây buồn che khuất nụ cười ngày xưa.
Thuyền duyên lỡ nhịp đò đưa,
Mưa rơi hay lệ làm mờ mắt cay...
LÝ CÁI MƠN
Chiều buồn tha phương mẹ ơi con nhớ
Gánh tủi phu thê nhói lòng xót xa chiều mưa
Bến cô liêu, con đò tách bến khóc duyên phận mình
Nhìn lá rơi trôi về muôn phương
Thương nhớ quê sầu vương
Nghe cõi lòng khóc thương cảnh ngộ bèo mây…
VỌNG CỔ
1.Giữa lất phất mưa bay tôi nghe giọt đắng giọt cay lăn dài trên má. Bỏ xứ xa quê theo chồng về xứ lạ mong tìm chút công danh nơi đất khách quê.... người. Nhớ mẹ nhớ cha, nhớ tiếng khóc tiếng cười. Của con trẻ mỗi sớm mai thức giấc, cứ mè nheo đòi ngoại cõng trên vai. Con nhớ những ngày trời nắng chan chan, cha vất vả gian nan cặm cụi trên đồng. Con theo chồng cách biệt sơn khê, chỉ mong một ngày về đền ơn báo hiếu.
LÝ QUA CẦU
Ngờ đâu giông bão gieo phũ phàng,
Duyên tình nay đứt lìa tan,
Đau đớn tâm can…
Mẹ hiền cha ơi,
Con đành cam xa cách muôn trùng
Tình duyên tan vỡ, đắng cay nào ai có thấu.
Tan tác sầu rơi ngoài hiên
Đứt gánh duyên, đành khóc âm thầm…
VỌNG CỔ
2.Bến mộng bơ vơ thuyền tình lỗi nhịp, ôm nỗi đắng cay nghe chua xót trăm bề. Gánh tình chung nay đành lỗi câu thề. Trách con nhện giăng tơ sao để tơ chùng phím lạnh, để phận bọt bèo trôi dạt chốn tha hương. Nén tủi nuốt sầu cam dãi nắng dầm sương, sợ thiên hạ dèm pha làm xót xa lòng cha mẹ. Nên nuốt lệ vào tim không một người san sẻ, gánh trọn u buồn trôi dạt giữa ngàn khơi.
LÝ CON SÁO
Đêm thâu đêm...
Nước mắt nghẹn ngào tuôn rơi...
Mẹ hiền quê xa xăm,
Mỏi mòn trông con trẻ quay về.
Tình duyên nát tan rồi...
Ngồi khóc thầm sầu thương lẻ loi
Mẹ yêu ơi! Lệ cứ rớt từng đêm...
Nhìn phương trời dạt trôi bến nao
Vì mẹ cha! Ôm khổ đau đành cam…
VỀ VỌNG CỔ
6. Chiều đất khách bơ vơ nhìn mây ngàn nương gió, thương bóng mẹ cha đang mòn mỏi ngóng chờ. Chôn vùi những đắng cay gồng mình trong bão tố, mong cha mẹ già được trọn kiếp thảnh thơi.
Giọt sầu nặng gánh đôi vai
Thương con gửi ngoại, đêm ngày lệ rơi.../
